Tủ sách
Bảy chương của một cuốn sách đang viết. Đọc chương nào trước cũng được.
ĐI
Về nhà
Lớn lên bước ra ngoài thế giới nơi mình sinh sống, mình mới nhận ra rằng nhà còn là sông núi, biển trời rộng lớn ngoài kia.
Thiên nhiên vốn dĩ là nhà. Không phải chỉ là một chốn tham quan.
Chạy khỏi thành phố, ngồi dưới trời sao. Để quên lý trí, tìm thấy tâm hồn.
Chạy trốn
Tôi buộc phải tự học lấy cách sống. Nhiều khi dễ đến không ngờ…
LẠC
Niềm vui bị mất của những sở thích
Sở thích không được sinh ra để làm việc hiệu quả. Nó được sinh ra để làm liều thuốc giải cho cái văn hóa hiệu quả đó.
NỖI CÔ ĐƠN CỦA VIỆC TRƯỞNG THÀNH
Cái nỗi hiu quạnh này, biết đâu nó không phải là mình làm sai, mà là bằng chứng mình đang làm đúng.
Đàn ông con trai thì không được khóc
Mình dặn lòng rằng sau này dù có đau thế nào thì cũng không được chảy nước mắt.
NGHE
Một buổi sáng tĩnh lặng
Mình mất một thời gian dài để hiểu rằng, tĩnh lặng không phải là cô đơn.
Tự tạo không gian cho chính mình
Sự Tĩnh Lặng không phải là một nơi chốn để đi tìm, mà là một trạng thái để vun trồng.
Quên mang theo loa nghe nhạc
Bình an tự nhiên tìm đến khi mình học cách buông bỏ bớt chứ không phải do cố giành lấy thêm. Bằng dấu trừ chứ không phải bằng dấu cộng.
THẤY
Nhìn tường, nhìn đất, nhìn mây
Việc không-làm-gì không phải là lãng phí. Chính ở nơi đó, sự hiện diện của mình mới bắt đầu.
Cái Tôi Dàn Dựng
Một cuộc đời được định nghĩa không phải bởi sự vắng mặt của bóng tối, mà bởi cách chúng ta chọn để sống chung với nó.
Đừng nên để dành những thứ quý giá
Nếu như mình cứ để dành mãi, không bao giờ mở hộp quà ra thì mình sẽ không bao giờ biết được điều tuyệt vời đó.
VỠ
Đừng ép
Thiên nhiên dường như chẳng bao giờ gượng ép điều gì cả. Vậy tại sao bạn phải ép mình phải thành công, phải hạnh phúc như người khác.
ĐIỀU CAN ĐẢM NHẤT BẠN TỪNG LÀM LÀ GÌ?
Ồ, hoá ra khóc không phải là yếu đuối, khóc cũng còn là dũng cảm, chẳng phải dũng cảm lắm mới có thể khóc được hay sao?
Bạn yêu hoa, hay bạn thương mảnh đất?
Cái tài năng đó. Nó không phải là bạn. Nó là hoa. Bạn là đất.
LÀNH
QUÉT SÂN
Hoá ra không hoàn hảo cũng có vẻ đẹp riêng của nó.
Mình có chấp nhận mình khi mình không là gì và không có gì không?
Học cách bình an với chính mình — không phải vì mình giỏi gì, có gì, hay làm được gì. Mà chỉ đơn giản là... mình đang sống.
À hóa ra cũng có nhiều người giống mình trên cuộc đời này!
Biết đâu, một ngày nào đó, câu chuyện của em sẽ giúp ai đó bớt cảm thấy cô độc trên cuộc đời này. Vì họ tìm thấy chính mình trong câu chuyện của em.
KỂ
Thay đổi câu chuyện của bạn, thay đổi cuộc đời
Họ không nhận ra rằng chính họ là người đang còn nắm giữ cây bút.
Viết để không biến mất
Viết – không phải vì có gì hay ho để nói. Mà vì… không viết thì thấy mình dần tan đi.
Viết làm gì khi biết chắc sẽ chẳng ai đọc?
Khi bạn biết nhìn, thế giới mở ra. Khi bạn viết lại, thế giới nở hoa.