Lúc còn nhỏ, mình cứ nghĩ nhà chỉ là một nơi có bốn bức tường vây quanh ngăn cách với mọi thứ xung quanh, hay một căn hộ vuông vuông nho nhỏ.

Lớn lên bước ra ngoài thế giới nơi mình sinh sống, mình mới nhận ra rằng nhà còn là sông núi, biển trời rộng lớn ngoài kia, hay đôi khi nhà chỉ đơn giản là cảm giác ở bên cạnh những người mình yêu quý.

Về lại với thiên nhiên, hòa mình vào núi rừng, ngắm bầu trời thoáng đãng đầy sao, rồi đắm mình vào ánh trăng đêm đó cũng là một hành trình về nhà, về với cát bụi, về lại với chính mình.

Để nhận ra rằng con người ta cần thiên nhiên biết bao, cũng như khi đi xa, ai cũng khát khao trở về căn nhà của mình.

Chẳng phải con người chúng ta bắt đầu từ cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi như lời bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đấy sao?