Càng lớn, mình thấy có điều gì đó thay đổi với những sở thích.

Chúng không còn cho mình cảm giác của một thú vui nữa.

Ngày xưa, mình thích chụp ảnh. Không phải để trở thành nhiếp ảnh gia.
Mình muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc trước khi chúng trôi đi, gói ghém chúng lại trong ký ức, để khi nhìn lại những bức ảnh đó, mình có thể nhớ lại những kỷ niệm và cảm giác lúc đó.
Mình có thể đi bộ hàng giờ, chỉ để chụp một bức ảnh, dù nó chẳng có lợi ích kinh tế chút nào.

Không có áp lực phải "tiến bộ". Không có mục tiêu phải "tìm ra phong cách".

Nó chỉ là một thú vui. Và mình thấy hạnh phúc vì được làm nó.

Nhưng rồi, lớn lên, mình thấy những thú vui dần mang một thứ áp lực vô hình.

Người ta không chỉ chơi đàn, mà phải "xây dựng thương hiệu cá nhân". Người ta không chỉ chụp một tấm ảnh vì nó đẹp, mà phải chụp thứ mà nhiều người thích. Mọi thứ đều phải có một mục tiêu, đem lại tiền bạc hoặc danh tiếng, một mục đích nào đó hơn cả chính niềm vui được thực hiện sở thích đó.

Chúng ta đã biến những gì từng là niềm vui, thành một dạng khác của công việc.

Mình nhìn thấy điều đó ở khắp nơi. Một người bạn tải một phần mềm vẽ về Ipad, chỉ để nghịch ngợm cho vui. Nhưng chỉ một tuần sau, bạn đã loay hoay xem những video hướng dẫn, và rồi thấy thất vọng khi thấy tranh của mình không đẹp được như người ta khoe trên mạng.

Cái giai đoạn được thử nghiệm, được làm sai, được vụng về, đã bị bỏ qua hoàn toàn.

Thật lòng, đã có lúc mình thấy tội lỗi khi dành thời gian cho một việc gì đó "vô bổ".

Xã hội này khiến chúng ta cảm thấy rằng, nếu mình không bận rộn, không nỗ lực, không xây dựng một điều gì đó, thì mình đang lãng phí cuộc đời.

Nhưng đó mới chính là vấn đề.

Sở thích không được sinh ra để làm việc hiệu quả. Nó được sinh ra để làm liều thuốc giải cho cái văn hóa hiệu quả đó.

Khi bạn ngồi xuống và vẽ một bức tranh, chỉ vì bạn thích nhìn những nét vẽ và màu sắc hòa vào nhau.

Khi bạn chơi một bản nhạc, chỉ vì âm thanh đó làm bạn thấy lòng mình nhẹ lại.

Khi bạn làm một món bánh, chỉ vì bạn thích mùi hương hay được vào bếp và động tay biến một thứ nguyên liệu thành một món ăn.

Đó không phải là thời gian lãng phí. Đó là lúc tâm trí bạn được phép đi chơi. Đó là lúc bạn nhớ lại cảm giác được làm người, thay vì một cỗ máy năng suất.

Chúng ta đã tự thuyết phục bản thân rằng nếu một việc gì đó không "dẫn đến đâu cả", thì nó thật vô nghĩa.

Nhưng biết đâu, ý nghĩa nằm ngay trong chính hành động đó thì sao?

Biết đâu, giá trị nằm trong chính trải nghiệm, chứ không phải ở kết quả?

Sở thích của bạn không nợ bạn bất cứ điều gì. Nó không cần phải kiếm ra tiền. Nó không cần phải khiến bạn giỏi hơn hay thú vị hơn trong mắt người khác.

Và có lẽ, trong một thế giới luôn đòi hỏi chúng ta phải làm một thứ gì đem lại lợi ích, thì việc cho phép bản thân làm một thứ gì đó "vô bổ", chỉ đơn thuần tận hưởng một niềm vui nho nhỏ, lại là một hành động dũng cảm nhất và ý nghĩa nhất đối với chúng ta.