Người ta nói, lúc mình chịu trở mình, là lúc mình đang mạnh mẽ lên. Bạn bắt đầu dậy sớm hơn, ăn một bữa cơm đàng hoàng, đọc mấy cuốn sách người ta chỉ. Bạn tự nhủ mình đang trên đường tìm về một cái gì đó lành lặn hơn.

Nhưng không ai nói cho bạn nghe về khoảng chông chênh đó. Cái khoảng lặng khi bạn đã nhổ sào khỏi bến cũ, mà bờ mới thì còn mịt mù. Người ta không nói rằng lúc mình cố vá víu lại bản thân, sao mà thấy mình trơ trọi quá chừng. Bởi khi bạn quyết thay đổi, thứ bạn bỏ lại phía sau không chỉ là mấy thói quen cũ kỹ, mà đôi khi là một phần mình, và có khi, là cả vài người quen.

Bạn bắt đầu từ chối những cuộc nhậu khuya, những câu chuyện nói cười rổn rảng mà nghe xong chỉ thấy lòng mình trống huơ. Mấy người bạn cũ, họ vẫn ở đó, mà chừng như bạn đang nói một thứ tiếng gì lạ hoắc. Cái khó chịu nhất là khi mình vượt qua một điều gì đó rồi, không có nghĩa là mình sẽ cập vào một bến mới ngay. Có một khoảng lênh đênh, nơi thế giới cũ không còn vừa vặn, mà thế giới mới thì chưa thành hình. Giữa khoảng không đó, nỗi hiu quạnh len vào, quen thuộc như một cơn đau cũ.

Với lại, sự lớn lên, nó thầm lặng. Chẳng ai vỗ tay khi bạn dậy sớm hơn tiếng gà gáy đầu làng, khi bạn tự nấu một bữa cơm thay vì qua quýt cho xong, khi bạn ngồi một mình đối diện với nỗi buồn thay vì tìm cách khỏa lấp nó. Mấy nỗ lực còm cõi đó, chỉ mình bạn biết. Mà những gì không ai thấy, đôi khi mình cũng ngỡ nó chưa từng xảy ra.

Cái vỏ cũ, dẫu chật chội, vẫn còn hơi ấm quen thuộc. Bạn biết mười mươi rằng những đêm thức trắng, những lần gật đầu cho qua chuyện chẳng làm mình vui hơn. Nhưng hồi đó, mọi thứ coi bộ dễ dàng. Còn bây giờ, mỗi một bước đi đều như gắng gượng. Nhớ cái cũ đâu có nghĩa là mình đang đi lùi, chỉ là mình còn chút tình với những gì đã qua thôi.

Khi bạn thay đổi, có người sẽ nhìn bạn, cười trớt quớt, nói bạn bày vẽ. Họ không cố ý đâu. Chắc là vì sự gắng gượng của bạn làm họ chột dạ, nhớ ra những điều họ chưa làm được. Thay vì thừa nhận, họ lại làm cho bạn thấy mình như một đứa dở hơi.

Trước kia, bạn lấp đầy mình bằng đủ thứ ồn ào để khỏi phải ở một mình. Giờ thì bạn phải ngồi với cái im lặng. Mà nó thì hay moi móc, lôi ra những thứ bạn đã cố chôn vùi đâu đó dưới đáy sâu.

Người ta nói thay đổi cần thời gian, mà không nói thời gian đó nó dài dằng dặc, nó trì trệ đến mức có cảm giác không dịch chuyển. Bạn sẽ thấy người ta vẫn sống, vẫn vui, còn mình thì cứ kẹt lại ở cái khoảng giữa này, vừa dọn dẹp, vừa vun vén, vừa vá víu.

Nhưng rồi sẽ có người tìm thấy bạn. Họ không ồn ào, chỉ lẳng lặng ngồi xuống bên cạnh. Họ cũng đang đi trên con đường của riêng mình, nên họ hiểu. Một ngày nào đó, bạn nhìn quanh và nhận ra mình không còn một mình nữa.

Cho tới lúc đó… cứ đi đi. Cái nỗi hiu quạnh này, biết đâu nó không phải là mình làm sai, mà là bằng chứng mình đang làm đúng.