Năm lớp 7, bạn chở xe đạp về té xe bể xương cùi trỏ,
xe đạp sườn ngang, mình ngồi trên đó
2 xe đạp giỡn nhau nên xe mình ngã vô bên trong,
mình ngả ngửa ra sau nên không phản ứng được gì ngoài quơ cánh tay ra sau
xui làm sao, ngay chỗ cẳng tay mình quơ xuống đất có cục đá người ta dùng để chặn bạt phơi cà phê
cùi chỏ mình đập vô cục đá, bể xương cùi chỏ
đau lắm
bạn chở mình về,
bố mẹ cũng mới đi làm về, nghe bạn mình kể không hỏi thăm có đau lắm không mà ngay lập tức chửi xối xả, chửi thậm tệ, chửi đau đớn lắm
mà mình không còn nhớ nổi là chửi gì,
mà ý nghĩ trong đầu lúc đó là giá như mình té chết cho rồi, giá như mình đừng có sinh ra trên đời này
mình đâu có cố tình bị gãy tay làm phiền cha mẹ đâu chứ
mình bật khóc như chưa bao giờ khóc
mình bật khóc vì cảm thấy không được yêu thương
mình bất khóc vì cảm thấy không được quan tâm
mình bật khóc vì cảm thấy bất công
mình bật khóc vì cảm thấy mình tồi tệ vì đã làm phiền người khác như vậy
bạn bè thấy bố mẹ mình chửi và mình khóc như vậy, cũng ngại liền xin phép đi về trước
mình thấy xấu hổ vì để bạn bè thấy mình khóc
bố mẹ chửi từ lúc đi làm về gặp mình cho đến lúc ăn cơm xong
mình đến giờ vẫn đau, vẫn không hiểu tại sao mình lại bị chửi chỉ vì mình bị tai nạn nên gãy tay.
Đau.
Đau lắm.
Buồn nữa.
Mình bó bột xong thì vẫn đi học, bạn bè nó cũng quan tâm và chép bài dùm,
nhưng vẫn xuống sân tập thể dục điểm danh với mọi người trong lớp
mình không phải tập nhảy xa như mọi người
mình chỉ ngồi đó chơi thôi
bạn bè đùa giỡn, tụi nó xô nhau đụng vào cái tay gãy đang bị bó bột của mình
đau lắm luôn
mình bảo đau và chảy nước mắt
đứa đụng vào mình xin lỗi
vài đứa nói rằng con trai mà cũng khóc, nhục ghê
mình lau nước mắt, thấy nhục nhã thiệt vì đã rơi nước mắt vì thấy đau
mình dặn lòng rằng sau này dù có đau thế nào thì cũng không được chảy nước mắt.
năm nhất học đại học, mình đi mùa hè xanh ở Bến Tre
lúc chia tay với địa phương, mọi người ai cũng khóc, mình rơm rớm nước mắt
mình nhớ những lời mọi người nói với mình là đàn ông con trai thì phải mạnh mẽ, không được khóc vì đó là sự yếu đuối
nhưng nhanh chóng lấy tay áo lau đi
mình sợ ai đó thấy rớt nước mắt nghĩ rằng mình yếu đuối, không đáng là con trai.
—
Chọn bạn mà chơi - find your tribal
Không cần thiết phải bên cạnh những người làm bạn nghi ngờ về giá trị con người mình chỉ vì bạn có đam mê và sự quan tâm khác họ.
Chúng ta luôn có thể kiếm được người có cùng nỗi quan tâm và sở thích hoặc ít ra là chính bản thân chúng ta hài lòng với điều đó của chính mình.
Mình từng có những người bạn cứ làm mình nghi ngờ về việc mình không phải đàn ông con trai Việt Nam khi không biết gì về quán karaoke nào có em út đẹp, quán nhậu nào có đào xinh, chỗ massage nào gái đẹp và phục vụ từ a-z.
Tụi nó hỏi giờ xuống Nha Trang có chỗ nào hay ho không, mình hào hứng chỉ chỗ ngắm biển đẹp, chụp hình bình minh hay ngắm hoàng hôn đẹp, chỗ đi dạo ngắm phố phường hay ho thì bị cái nhìn bĩu môi, cười khẩy.
Tụi nó mới hỏi thẳng, có chỗ nào massage với karaoke có em út xinh không?
Mình bảo không biết.
Tụi nó cười phá lên.
"Thằng Hùng đéo phải đàn ông con trai tụi mày ơi, hahaha…"
Mình cảm thấy nhục nhã.
Thấy hoài nghi tại sao mình không có cùng quan tâm như tụi nó.
Tất nhiên mình vẫn thích ngắm gái xinh nhưng không phải ở những chốn như vậy.
Mình rụt rè, không còn dám chia sẻ với tụi nó về những cái mình thích nữa.
Sợ bị dè bỉu, chế nhạo và cười nhạo không phải đàn ông như tụi nó.
Nhưng mà mình vẫn đi chung với tụi nó vì mình nghĩ tụi nó là bạn mình.
Đến bây giờ thì mình mới nhận ra rằng bạn bè thật sự không làm mình hoài nghi về giá trị bản thân khi mình khác họ về những nỗi quan tâm, không cười nhạo đam mê của bạn bè.
Không quan tâm đến quán nhậu nào có em út,
Không đến những quán karaoke có đào xinh
Hay không cần thiết đi massage chỗ nào có gái phục vụ a-z
Điều đó chẳng nói lên việc mình có thực sự là đàn ông cả.
Giá trị đàn ông hay giá trị con người là những điều người ta có thể đem lại cho xã hội, cho cộng đồng, cho những người xung quanh
Hay ít ra mình sống lương thiện, chân thật, không hại người khác cũng là có giá trị rồi.
Và mình luôn có thể tìm được những người bạn cùng sở thích, cùng say mê chứ không phải cố giống họ để được họ chấp nhận là một người trong số họ. Để họ chấp nhận giá trị con người mình.
Hoặc ít ra bạn có thể đi một mình miễn là bạn tin vào chính mình. Và đó cũng là điều tốt nhất bởi vì chính bản thân mình chấp nhận mình là điều quan trọng nhất.