1.

Hồi mình mới xuống Sài Gòn học đại học,

bắt đầu cuộc sống sinh viên ở trọ.

Lúc đó mình có thuê một phòng trọ ở quận 5 để ở.

Căn phòng thì bé xíu, ngay dưới mái nhà nên nóng ơi là nóng.

Lại không được phép nấu ăn

nên hàng ngày ba bữa đều phải ra ngoài ăn cơm tiệm.

Trường Kinh Tế mình học ở gần trường Y Dược,

2 thằng bạn thân của mình học ở đó

nên bữa trưa học trên trường xong,

mình hay lóc cóc đạp xe qua chỗ tụi nó đi ăn chung.

Tụi nó hay dẫn mình đi ăn ở một quán đông ơi là đông,

ở phía trước quầy có dán dòng chữ

"Cơm thêm miễn phí".

Dĩa cơm thì to ơi là to,

phía trên thì có một miếng sườn nướng mỏng ơi là mỏng

bên dưới là một phần cơm trắng, được xới ra trông có vẻ nhiều.

Nhưng thực ra chỉ một chén cơm mà thôi.

Muốn ăn no thì phải tự bới thêm một, hai chén nữa.

Cái khổ là mình ăn hết cơm trên dĩa thì cũng hết đồ ăn.

Mà ở đây cơm thêm thì miễn phí

nhưng đồ ăn thêm thì chẳng miễn phí.

Thế là đành phải ăn phần cơm thêm chan với nước mắm cho no.

Mấy lần đầu đói nên ăn hết được,

sau thì ngán ngẩm không ăn hết,

nên không xin thêm cơm nữa.

Rút kinh nghiệm, những lần đầu đó,

mình để dành miếng ngon ăn sau cùng.

Mỗi lần xúc miếng cơm, mình chỉ cắn tí tí miếng thịt

để lấy vị ăn cơm cho dễ nuốt thôi

Vậy là mình ăn được nhiều cơm hơn

và cuối bữa ăn vẫn còn nguyên miếng thịt ngon lành

trong khi dĩa cơm của tụi bạn đã hết thức ăn, chỉ còn cơm trắng.

Dù tụi nó nhìn dĩa cơm của mình với ánh mắt thèm thuồng

mình giả vờ không biết,

chậm rãi nhâm nhi miếng sườn nướng một cách ngon lành.

Có điều, ăn miếng thịt cuối cùng sau khi quá no cơm

làm mình cảm thấy không được ngon miệng như ăn lúc đói.

Nhiều lúc no cơm quá, bỏ đi thì uổng phí nên phải ráng ăn cho hết,

chứ thực ra lúc đó nhai như nhai rơm,

chẳng thấy ngon lành gì.

2.

Có một lần mình đi chơi ở một làng nghề thủ công có bán tinh dầu tự nhiên,

mình mua được một chai có mùi mình thấy thích

rồi tưởng tượng

mỗi lần bước vô phòng nghe mùi tinh dầu này

chắc là dễ chịu lắm đây.

Nhưng khi về đến nhà thì lại thấy tiếc,

ngày thường thế này mà dùng thì uổng phí quá.

Thôi cất nó lại, để dành cho một dịp nào đó đặc biệt hơn.

Rồi mình quên bẵng nó đi mất,

đến hôm gần Tết dọn dẹp lại nhà cửa

thì phát hiện ra chai tinh dầu bị hở nắp, bay hơi hết mất rồi.

3.

Gần đây mình có coi một phóng sự ở bệnh viện bên Úc.

Người ta phỏng vấn những người sắp chết đang nằm trên giường bệnh,

những người mắc bệnh nan y, bệnh tim, bệnh ung thư giai đoạn cuối…

Câu hỏi là điều họ hồi tiếc nhất là gì?

Có một câu trả lời giống nhau nhiều nhất.

Đó là

họ hối tiếc vì đã không dành nhiều thời gian bên cạnh người thương mình,

và không kịp nói lời yêu thương với người mình yêu.

chỉ vì lúc đó họ cảm thấy đó chưa phải thời điểm phù hợp.

Trong đó, có một câu chuyện về hai vợ chồng nọ đi du lịch.

Người chồng mua tặng vợ mình một chiếc khăn choàng rất là đẹp.

Cô vợ về nhà cất vào tủ, để dành

định mang nó lên người vào một dịp nào đó ý nghĩa hơn.

Nhưng một năm sau, cô vợ không may mất sớm vì tai nạn giao thông.

Chiếc khăn choàng trong tủ còn nguyên nhãn mác,

chưa bao giờ được mang lên người.

4.

Có lần mình được tặng một hộp quà được gói rất là đẹp,

mình đắn đo mãi suốt mấy ngày

không nỡ xé giấy gói ra vì thấy tiếc.

Nhưng rồi mình quyết định khui hộp quà

và nhận ra cái món đồ bên trong

nó còn đẹp hơn cái hộp gói bên ngoài rất nhiều lần.

Nếu như mình cứ để dành mãi, không bao giờ mở hộp quà ra

thì mình sẽ không bao giờ biết được điều tuyệt vời đó.

Và người tặng quà cho mình sẽ buồn biết bao.

--

Bạn thì sao?

Bạn có để dành miếng sườn nướng ăn sau cùng không?

Bạn có hay để dành những thứ quý giá không?

Hãy kể cho mình nghe với nha.