Tôi không phải nhà văn.
Cũng không là content creator, blogger, hay cây bút nào đáng xưng danh.
Tôi chỉ là một người hay… viết vớ vẩn.
Viết trong điện thoại lúc chờ đèn đỏ.
Viết vào sổ tay cũ lạc lõng giữa đống giấy tờ.
Viết lúc 2 giờ sáng, khi thế giới ngủ yên còn lòng mình lộn xộn.
Viết – không phải vì có gì hay ho để nói.
Mà vì… không viết thì thấy mình dần tan đi.
Ocean Vuong từng viết:
"When I write, I am in dialogue with my own extinction."
(Khi tôi viết, tôi đang đối thoại với chính sự tan biến của mình.)
Nghe nhẹ như một hơi thở. Nhưng sâu như một cú chạm vào đáy.
Tôi đã từng nhiều lần lướt qua chính mình.
Cười khi không vui.
Ừ khi muốn từ chối.
Bận rộn cho có, mà lòng thì trống rỗng.
Chính trong những khoảng "không ai để ý" đó, tôi mới viết ra được điều thật.
Không hay. Không tròn trịa.
Chỉ là:
"Hôm nay mình thấy hơi nhòe. Giống như mình đang sống qua filter của ai đó, chứ không phải của mình."
Viết, đối với tôi, là một hành động lặng lẽ – nhưng sâu sắc một cách kiên quyết.
Tôi viết để nghe lại tiếng lòng mình – trong thế giới quá nhiều tiếng người khác.
Để đặt tên cho những điều chưa định hình – nỗi buồn, nỗi nhớ, niềm vui không rõ lý do.
Để tự giữ lại mình – khỏi bị cuốn đi bởi deadline, mạng xã hội, và định nghĩa "sống tốt" của thiên hạ.
Bạn không cần có giọng văn đẹp.
Không cần viết mỗi ngày như nhà văn nghiêm túc.
Không cần đặt mục tiêu "xuất bản" hay "lan tỏa".
Bạn chỉ cần… viết thành thật.
Viết 3 dòng mỗi sáng, kể chuyện tối qua bạn mất ngủ vì một tin nhắn chưa hồi đáp.
Viết vài chữ trong quán cà phê, khi bắt gặp ánh nắng rớt xuống ly nước.
Viết email cho chính mình – rồi không cần gửi.
Nếu bạn hay viết mà chẳng mấy ai biết, bạn không đơn độc.
Bạn đang giữ một thói quen âm thầm nhưng đẹp đẽ.
Bạn đang làm điều mà Ocean Vuong gọi là "một cuộc đối thoại với chính sự tan biến".
Bạn đang ở lại – với chính mình.
Viết không phải là để nổi bật.
Viết là để còn đó.
Không cần ai vỗ tay. Không cần 1000 lượt chia sẻ.
Chỉ cần:
Một dòng thật. Một câu chạm đáy lòng. Một khoảnh khắc mình ở đó – trọn vẹn và thật thà.
Vậy là đủ.