Có những buổi sáng, mình thức dậy lúc năm giờ rưỡi, và lặp lại những chuyển động thân thuộc.
Mình ngồi dậy, nheo mắt nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, cho đến khi thực sự tỉnh hẳn. Xỏ chân vào đôi dép đi trong nhà, kéo lê chân tới cửa sổ và leo lên ngồi đó.
Mình đặt ly nước ấm lên bệ cửa sổ, và mở một cuốn sổ ra.
—
Buổi sáng sớm trôi qua với tiếng chim hót, tiếng thác nước hay tiếng nhạc phát ra từ chiếc loa phường trên cột điện gần nhà. Mình yêu cái sự tĩnh lặng này, cái nhịp điệu chậm rãi của một thế giới đang thức giấc.
Mình viết một hai trang, gom góp lại những suy nghĩ, để cho bất cứ điều gì cần thoát ra khỏi tâm trí được trôi đi, cho đến khi lòng mình thấy nhẹ nhõm.
Một ngày trôi qua sẽ không phải lúc nào cũng tĩnh lặng như thế này, nên mình cố gắng dậy sớm hơn để cho mình được ở trong nó nhiều hơn một chút.
Ngày xưa, mình không biết những khoảng lặng như thế này.
Mở mắt tỉnh dậy là vội vã đi ra ngoài, bận rộn làm việc cho đến lúc mệt nhoài và đi ngủ.
Nhưng giờ đây, khi ngồi trong sự tĩnh lặng, mình không còn cảm thấy đang đuổi theo thời gian nữa. Đồng hồ vẫn tích tắc, và mình vẫn cảm thấy mình đang ở đúng nơi mình cần ở.
Mình mất một thời gian dài để hiểu rằng, tĩnh lặng không phải là cô đơn.
—
Một cuộc sống tĩnh lặng không có nghĩa là một cuộc sống một mình. Mình có những mối quan hệ bạn bè tiếp thêm cho mình năng lượng, những người mà mình biết ơn mỗi ngày. Tụi mình không phải lúc nào cũng nói chuyện, nhưng khi cần, tụi mình luôn ở đó.
Mình có thể đọc sách một mình, rồi sau đó chia sẻ những suy nghĩ của mình với họ qua một ly nước.
Với mình, điều đó làm cho cuộc sống tĩnh lặng này trở nên trọn vẹn. Nó vẫn đủ đầy, mà không cần đến sự điên cuồng của nhịp sống mà mình từng biết.
—
Mình có một thói quen, là ngồi ở một quán cà phê nào đó và lặng lẽ ngắm nhìn.
Mình thích được nhìn ngắm những người xa lạ lướt qua. Mỗi người mang theo một câu chuyện, một nỗi niềm, một sự vội vã, hay một sự thảnh thơi nào đó.
Đó là cách mình chạm vào cuộc đời của những người xa lạ một cách thật nhẹ nhàng. Không ai biết mình, và mình cũng không biết họ. Chỉ là những lướt qua vu vơ, nhưng đủ để mình thấy cuộc sống này thật rộng lớn và đầy màu sắc.
—
Thỉnh thoảng, mình dậy sớm hơn rồi chạy xe lên đồi chè. Chỉ mất khoảng mười lăm phút.
Mình dành những phút giây đó để nhìn ngắm xung quanh. Hít hà lấy khoảnh khắc và cảnh vật. Đôi khi, mình chụp được ảnh một buổi bình minh thật đẹp.
Mình đang học lại nghệ thuật của sự hiện hữu. Nó làm cho một ngày của mình chậm lại, dù chỉ trong vài phút thiêng liêng. Đó là một món quà, giữa những lúc mọi thứ khác đang vội vã, cuồng quay.
—
Và những đêm muộn, mình chìm vào giấc ngủ giữa một chương sách đang đọc dở. Ngọn đèn đường phía xa kia là chiếc đèn ngủ của mình, nó sẽ tự tắt vào buổi sáng.
Mọi thứ vẫn cứ tiếp diễn, ngay cả khi mình đang ngủ.
Và mình thấy bình yên trong ý nghĩ đó.