Mình nhớ, ngày xưa, trước khi có mạng xã hội, mình có rất nhiều khoảnh khắc chỉ để nhìn.
Nhìn một bức tường. Nhìn một cái cây. Nhìn bầu trời. Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng giờ mình nhìn màn hình nhiều hơn. Lướt điện thoại nhiều hơn.
Khi mình lướt quá nhiều rồi thấy mệt và quyết định đặt điện thoại xuống thì mình muốn những giây phút sau đó làm việc phải thật năng suất.
Nhưng điều đầu tiên mình nhận được không phải là sự hiệu quả.
Mà là khoảng trống và sự im lặng.
Một khoảng trống mà ban đầu, mình đã loay hoay tìm cách lấp đầy.
Rồi mình nhận ra, khoảng trống ấy không cần được lấp đầy.
Nó chỉ cần được chấp nhận.
Việc không-làm-gì không phải là lãng phí. Chính ở nơi đó, sự hiện diện của mình mới bắt đầu.
Mình trả lại chỗ cho tâm trí có lại những giây phút mơ màng vào ban ngày.
Khi đó, mình bắt đầu thả lỏng.
Trí não mình như được chuyển sang một chế độ khác, lặng lẽ gom góp những gì vừa xảy ra, nối vài ý tưởng rời rạc, rồi cất chúng vào ký ức.
Mình thôi không còn giữ trong trạng thái lúc nào cũng phải "căng như dây đàn" để làm việc thật năng suất.
Điều đó không cần thiết.
Có những ngày, việc ngước lên nhìn trời là điểm sáng trong ngày của mình.
Gió lùa sau gáy.
Tiếng lá xào xạc.
Sự im lặng ôm trọn lấy mình.
Đã có lúc mình thấy áy náy vì những khoảnh khắc ngồi không như vậy, cứ ngỡ mình đang phung phí thời gian.
Nhưng bây giờ, chính những phút giây "vô tích sự" ấy lại đưa mình về lại với chính mình.
Không phải khoảnh khắc nào cũng cần phải mang một ý nghĩa lớn lao.
Mình chỉ cần học lại cách để thấy bình yên trong những khoảng "không hiệu quả" như ngày còn nhỏ.
Hóa ra, những phút nhìn tường, nhìn đất, nhìn mây ấy lại là nơi ươm mầm cho những ý tưởng của mình.
Sự buồn chán từng nghĩ là một cái hố vô dụng, giờ đây lại là một lớp đất mùn, nuôi dưỡng cho những điều mới mẻ.
Đặt điện thoại xuống. Ngồi yên ba phút. Nhìn ra ngoài cửa sổ.
Có lẽ, chỉ vậy là đủ.