Tôi buộc phải tự học lấy cách sống. Nhiều khi dễ đến không ngờ… Nhờ việc bị té xe khi ôm cua mà đạp thắng mà tôi biết được cách lái xe tốt hơn. Nó để lại đầy vết trầy dài trên hai cánh tay và hai đùi, máu chảy ướt cả quần áo. Tất nhiên, cũng nhờ ông trời phù hộ nên lúc té xong, lồm cồm ngồi dậy, sờ tay sờ chân mới thấy không gãy cái nào, cổ tay bị trật nên lái cái xe bị méo cổ hơi khó để tới tiệm sửa xe cách đó khoảng mười lăm phút chạy xe để họ sửa cho, rồi tranh thủ nghỉ ngơi lại để rút kinh nghiệm. Sau này, những lần vào cua, cũng hơi hoảng nhưng tôi biết cách bình tĩnh lại. bẻ lái ngược để xe tự nghiêm và vô cua ngọt hơn, không bị giật mình khi có xe ngược chiều xuất hiện.
Và nhìn chuồn chuồn bay, nhìn mây trôi tôi biết phía trước mưa hay nắng. Thấy muỗi bự xuất hiện chiều tối, chắc mẩm hôm nay sẽ hết mưa và mai nắng lại. Nhìn trăng đoán ngày âm lịch. Thấy nắng lên sau cơn mưa chiều, thì trời tối trong vắt đầy sao, có thể chụp được Milky Way.
Mây trôi, sương đêm xuống đoán được sáng mai sẽ có mây tầng thấp, có thể lên trên đồi cao mà ngắm cả thị trấn chìm trong biển mây.
Nhìn mây đen trôi, hướng mưa trắng xóa biết được chạy tiếp về phía trước có thể dính mưa không hay thoát được.
Đôi lúc vẫn sai và nhiều lúc chắc mẩm mưa nhưng đi lại nắng, lại thấy có những cái bất ngờ mình không dự đoán được lại cho mình thấy những thứ đẹp đẽ không tính trước được. Nhưng nhiều lúc lại ướt nhẹp vì dự đoán sai.
Thành ra, chuyến đi của tôi kéo dài liên tục từ mùa mưa sáng nắng, rồi lại mưa. Nhiều lúc tôi hơi nhớ cuộc sống thành thị và những người bạn đem lại cho mình cảm giác an toàn. Họ làm việc trong những tòa nhà cao tầng, chỉ cách chỗ tôi dựng trại chừng mười lăm phút chạy xe. Họ lúc nhúc trên thị trấn kia, nơi tôi vẫn thường ghé lịa mua gạo, mắm muối, trứng gà… dữ trừ cho những chuyến đi xa. Và họ ở gần ngay đây, họ vừa gặt lúa vừa nói chuyện tục tĩu rồi cười vang bên bây vịt đang rúc rích tìm thức ăn, nhưng tôi vẫn nhớ…
Có lẽ vì cuộc sống của họ ngày càng xa lạ, với tôi. Họ có nhà để về, nhiều thứ để đắm mình quên thời gian, nhiều người vây quanh để cười nói vui vẻ, còn tôi thì không. Nằm chèo queo, co rúm, chen chúc nhau trong lều trại hay tàu lửa ghế cứng Nam Bắc, tôi đánh mất thói quen ra đường buổi tối. Điều này làm tôi buồn biết bao nhiêu vì cách duy nhất để cảm thấy kết nối với con người, với xã hội để hồi tưởng cảnh phố thị là dạo phố mỗi đêm, cũng tan rồi. Mà, thí dụ như, quay lại Sài Gòn sau bao năm tháng đó, tôi không biết chắc là hình ảnh Sài Gòn đó của mình còn như cũ không, hay là chỉ thấy cô độc giữa đám đông.