Bạn thấy không,

cây cối ở vùng băng tuyết

không bao giờ ép mình phải ra hoa

như cây ở vùng nắng ấm.

Khi băng tan,

nắng ấm,

đủ nước,

đủ chất

thì cây sẽ ra hoa, kết trái thôi.

Mà nếu không ra hoa thì cũng chẳng sao,

nó cứ thế mà tiếp tục sống thôi.

Thiên nhiên dường như chẳng bao giờ gượng ép điều gì cả.

Vậy tại sao bạn phải ép mình

phải thành công,

phải hạnh phúc

như người khác.

Con người chúng ta cứ mãi khổ vì muốn thứ của người khác.

mày thấy không,

đám cây ở vùng lạnh giá như chúng tao

chẳng việc gì phải cố ra hoa

như đám cây ở vùng nắng ấm.

khi nào nắng ấm,

đủ nước,

đủ chất

thì chúng tao tự nhiên ra hoa thôi.

mặc kệ lũ người ngu ngốc xum xoe dưới gốc cây

chờ hoa nở để chụp hình check-in,

tụi tao chưa thích nở thì làm gì được

mà cho dù không nở hoa luôn thì cũng có sao đâu,

tụi tao vẫn cứ tiếp tục sống thôi.

Tự thấy mình ích kỷ, không cho đi khi thấy mình không nhận được gì

Ngẫm nghĩ lại thì cũng không hoàn toàn mình ích kỷ

Đôi lúc mình vẫn cho đi mà

Hoá ra lúc đó mình cảm thấy đủ nên mình sẵn sàng cho đi và thậm chí muốn cho đi không nghĩ tới nhận lại gì cả.

Khi mình sống ở hiện tại, không đau buồn vì quá khứ, không lo lắng về tương lai, mình sẽ dễ dàng thấy đủ.

Mình không cố tích trữ để chuẩn bị cho tương lai đáng sợ, những biến cố có thể xảy ra.

Cho dù mình chuẩn bị cho mọi khả năng xảy ra thì những chuyện bất ngờ vẫn có thể xảy ra.

Mình không cố lấp đầy khoảng trống vô tận của nỗi đau trong quá khứ vì dù mình có cố thế nào thì quá khứ không thể trở lại để mình sửa chữa.

Mình sống ở hiện tại, không cần phải có quá nhiều, nhu cầu ở hiện tại là một lượng nhất định đồ ăn, thức uống và một nơi để nghỉ ngơi mỗi đêm thôi.

Và một ít công cụ và sức khỏe để làm việc mình yêu thích thôi.

Khi không sống ở hiện tại thì mình mới cần quá nhiều và mãi không thấy mình đủ. Và mình không sẵn sàng cho đi.

Phải suy tính thiệt hơn, được nhận lại cái gì.

Chúng ta không thể sửa chữa lỗi lầm trong quá khứ hay chuẩn bị chu toàn cho tương lai được.

Chúng ta chỉ có thể sống trọn vẹn ở hiện tại thôi.

Đó là điều tốt nhất chúng ta có thể làm cho chính mình và người khác.

Bởi khi chúng ta sống trọn vẹn, chúng ta thấy đủ và chúng ta mong muốn được cho đi.

Như một cái cây đủ mọi dưỡng chất, nước và ánh nắng, nó sẽ tự ra hoa, kết trái cho đời.

Mình đã dành quá nhiều thời gian cuộc đời để sửa chữa quá khứ và chuẩn bị cho tương lai rồi.