Hồi còn trẻ? Tui bị ÁM ẢNH.

Rằng tài năng VÀ thành tựu… chính là CÁI THỨ ĐỊNH NGHĨA CON NGƯỜI TUI.

Phải giỏi.

Phải nổi tiếng.

Phải. Có. TIỀN.

(Nghe quen không? Cái giọng nói khốn nạn trong đầu đó.)

Tui viết được một câu chuyện. Bùm. Có người khen.

Tui chụp một bức ảnh. Bùm. Có người trầm trồ.

Tự dưng, lồng ngực tui phồng lên. Một cái hít hơi no nê.

Bùm. Lời khen. Một cú chích thẳng vào tĩnh mạch.

Ấm áp lan ra. Da đầu râm ran.

Tui CẦN cú chích tiếp theo. Ngón tay tui run lên, chờ đợi nó.

Và một cái ý nghĩ.

Một cái ý nghĩ CHẾT TIỆT nó bám rễ.

Thứ mà sau này tui mới nôn ra được.

Nó là thuốc độc.

Rằng: "Người ta quý mình. VÌ MÌNH GIỎI."

Và tui bắt đầu VẬT VÃ.

Mồ hôi lạnh ứa ra sau gáy. Cổ họng khô queo.

Cái cảm giác "vãi đái" là thật, bàng quang tui thắt lại mỗi khi tui ngồi trước trang giấy trắng.

Ngón tay cứng đờ trên bàn phím. Sai. Mọi thứ sẽ sai.

Sợ một ngày tui viết ra một câu. Đọc lại. Và nó rỗng tuếch. Nó là thứ văn sáo rỗng in trên lịch treo tường.

Sợ tui chụp một bức ảnh. Bố cục lệch. Ánh sáng bẩn. Một bức ảnh mà ngay cả mẹ tui cũng không thèm 'like'.

(Và tui đã làm thế đầy ra đó, tin tui đi. RẤT NHIỀU.)

Và những ngày đó?

Bụng tui rỗng tuếch. Tui đi vẹo vọ, như thể ai vừa rút mất xương sống.

Tui tránh gương. Tránh ánh mắt của người khác.

Hơi thở tui có mùi chua, mùi của thứ gì đó đang thối rữa từ bên trong.

Tui nhìn những thiên tài. Những nghệ sĩ RỰC RỠ. Tui đọc tin tức về họ.

Và cổ họng tui nghẹn lại: TẠI SAO?

Tại sao có những người, ngay lúc CHÓI LÓA nhất, lại chọn cách RỜI ĐI?

Chắc là.

Họ cũng bị kẹt. Giống y như tui.

Họ nuốt phải cái lời nói dối: nếu đóa hoa tàn, người ta sẽ CĂM GHÉT mảnh đất.

Họ đồng nhất CÁI CON NGƯỜI CHẾT TIỆT CỦA MÌNH với Tài Năng của mình.

Phải mất RẤT NHIỀU NĂM.

Phải trả giá bằng nhiều đêm mất ngủ, dạ dày co thắt, tui mới nôn ra được cái sự thật VÔ LÝ TẬN CÙNG đó.

CÁI TÀI NĂNG ĐÓ.

NÓ KHÔNG PHẢI LÀ BẠN.

Nó là hoa.

Bạn là ĐẤT.

Hoa thì có mùa. Có nở, có tàn. Đó là một chuyện BÌNH THƯỜNG MẸ NÓ THÔI.

Nhưng đất?

Đất thì Ở LẠI.

Hoa mọc từ đất. Đương nhiên. Nhưng nó cũng cần NẮNG. GIÓ. MƯA. (Và cả đống phân bón may mắn nữa). Tài Năng của bạn y hệt. Nó là BẠN, cộng hưởng với THỜI ĐẠI, với NHỮNG NGẪU HỨNG.

Một tác phẩm có thể TỐT HƠN con người bạn?

CHUYỆN BÌNH THƯỜNG.

(Tui đã làm ra những thứ tuyệt vời vào những ngày tui là một con khốn nạn. Thật đấy.)

Nhưng BẠN. Bạn luôn LỚN HƠN mớ hoa đó.

Mảnh đất còn chứa CẢ TỶ THỨ KHÁC.

Cái khiếu hài hước dở hơi của bạn. Cái cách bạn kiên nhẫn nghe con bạn mình khóc lóc VÌ MỘT THẰNG NGU. Cái khả năng làm bánh pancake TUYỆT VỜI của bạn vào sáng Chủ Nhật.

Đó mới là BẠN.

Hoa KHÔNG PHẢI là đất.

Chúng được yêu? Tuyệt. Không có nghĩa là BẠN được yêu.

Chúng tàn? Kệ mẹ chúng. Không có nghĩa là BẠN đã tệ đi.

Và chúng không còn được mến mộ? (Điều này SẼ xảy ra).

Cũng

KHÔNG.

CÓ.

NGHĨA.

LÀ.

BẠN.

KHÔNG.

ĐƯỢC.

YÊU.

Vậy thì, người ta yêu bạn VÌ CÁI QUÁI GÌ?

Thật ra…

Có khi là CHẲNG VÌ CÁI GÌ HẾT.

Người ta yêu bạn vì bạn là-bạn.

Bất toàn.

Dở hơi.

Nhưng CHÂN THẬT.

Bạn ngẫm lại coi.

Hồi bạn mới chào đời.

Làm đếch có tài năng. Gần như là 100% VÔ DỤNG.

Một cục thịt đỏ hỏn, nhăn nhúm.

Chỉ biết la hét, ăn, và ị.

Nhưng mẹ bạn đã hít hà mùi sữa trên tóc bạn. Cha bạn đã để ngón tay mình cho nắm tay tí hon của bạn siết lại.

Bạn là CẢ THẾ GIỚI của họ.

Cái sự thật VÔ ĐIỀU KIỆN đó.

Có lẽ là bằng chứng duy nhất mình cần.

Nghe này.

Nói vậy KHÔNG CÓ NGHĨA là tui ngừng cố gắng. (Tui là một con nghiện công việc, làm sao tui ngừng được?)

Vấn đề không phải là ngừng chăm bón.

Mà là LÝ DO.

CÁI LÝ DO CHẾT TIỆT.

Tui có MỘT cuộc đời. Cưng có MỘT cuộc đời.

Cớ gì không thử xem mình có thể tạo ra những đoá hoa ĐẸP ĐẾN ĐÂU? Cớ gì không thử xem mình có thể ĐIÊN RỒ tới mức nào?

Chỉ là… tui làm điều đó để TẬN HƯỞNG.

Để CHƠI.

Và tui luôn nhớ, ngay cả trong những ngày rực rỡ nhất, rằng hoa KHÔNG PHẢI LÀ MÌNH.

Sẽ có CẢ ĐỐNG người đến vì hoa. (Và không sao cả, hoa đẹp mà, kệ họ).

Nhưng sẽ có VÀI NGƯỜI.

Những người CỦA BẠN.

Họ nhận ra họ yêu mảnh đất. Yêu cái mớ hỗn độn, hoang vu, đầy sẹo của bạn.

Họ là những người đã ở đó, từ khi bạn còn là một mảnh vườn hoang.

Và họ sẽ vẫn ở đó, ngay cả khi bạn xác xơ quỵ ngã.

Họ hiếm. Hiếm VÔ CÙNG.

Nhưng mẹ kiếp, đôi khi chỉ cần MỘT NGƯỜI như vậy bên cạnh.

Là đủ rồi.