Sau khi té xe, mình học viết.
Để thay thế. Để tìm một điểm tựa khác. Để cảm thấy mình giỏi hơn, chấp nhận mình khi mình không có những vật chất trong tay.
Khi tay chân lỡ bị tai nạn thì mình vẫn còn cái đầu. Để cảm thấy mình đủ để tiếp tục sống trên đời mà không cảm thấy mình vô dụng.
Mình tưởng vậy là giải quyết được vấn đề.
—
Nhưng không.
Khi mình không còn thiên nhiên bên cạnh để những lúc ngồi yên cũng thấy đủ, không còn cộng đồng những người làm mình thấy yên tâm và không cần chứng tỏ điều gì — mình vẫn không thể chấp nhận mình.
Mình dần nhận ra: không phải tài năng hay vật chất cho mình cảm giác bình an thật sự.
Nó chỉ là sự kiểm soát.
Mình thấy yên tâm trong sự kiểm soát đó. Khi mình mất nó, mình bất an.
Vậy thì nó đâu phải là bình an thật sự.
—
Lâu lâu mình lại đọc vài bài về những người tài năng nhưng đột ngột qua đời.
Điều đó làm mình tự vấn.
Vì những người tiếc thương họ — không phải chỉ vì tài năng. Mà là vì cách họ sống, cách họ rung động, lan truyền sự ấm áp cho những người xung quanh.
Là cảm giác họ đem lại cho người khác.
—
Đó là lúc mình nhận ra: hình như mình gắn giá trị con người mình vào công việc, vào những gì mình đang làm.
Nếu công việc không tốt, kỹ năng không đủ giỏi, không có ai khen ngợi, trả tiền — mình không chấp nhận bản thân.
Nhưng mà giá trị con người mình không phải chỉ đo bằng bao nhiêu like, bao nhiêu tiền, có bao nhiêu món đồ.
Nó còn là cách mình sống. Sự hiện diện của mình. Sự rung động của mình với mọi thứ xung quanh.
Và điều đó là thứ quan trọng nhất — không thể nào có thước đo.
—
Mình vẫn đang học.
Học cách bình an với chính mình — không phải vì mình giỏi gì, có gì, hay làm được gì.
Mà chỉ đơn giản là... mình đang sống.
Sự bình an bên trong làm mình dễ chịu.
Và người khác cũng cảm thấy dễ chịu, bình an bên cạnh mình.
Có lẽ đó là bằng chứng duy nhất mình cần.