Sáng nay khi mình cầm chổi quét lá ở nơi này, ký ức quét sân mỗi sáng khi đi khoá thiền Vipassana cách đây 10 năm ùa về.
Mỗi sáng mình hay ra sân quét lá.
Tại sao phải quét lá khi mà ngày mai lá lại rụng đầy sân?
Vì cho dù ngày mai có ra sao nhưng ít ra hôm nay cái sân cũng sạch sẽ, thoáng mát hơn trước đó.
Tâm hồn thư thái, nhẹ nhàng
Thấy sân sạch sẽ thì tâm mình cũng an vui và rộng mở, đón nhận những cái mới hơn.
Nay mình quét sân lại nghĩ đến các hoà thượng Thiếu Lâm Tự quét sân chùa trong phim kiếm hiệp của Kim Dung.
Quét nhanh, bụi mù mịt, lá bay vèo vèo theo những vòng xoắn ốc vòng vòng và kết lại thành một bãi duy nhất và chỉ việc gom đổ thôi.
Nhưng mình quét mạnh thì chỉ có nước văng tung toé đi theo là những chiếc lá khô bay lung tung .
Và cuối cùng sân thì ướt hơn, còn lá thì quay đầy sân.
Còn te tua hơn lúc chưa quét
Mới chợt nhớ là cuối phim tiết lộ ông hoà thượng già cần mẫn quét sân mỗi ngày đó là bậc cao tăng, võ công vô địch thiên hạ.
Trùm cuối lúc kết phim mới hiện ra trong hình hài là một người bình thường mà chẳng mấy ai để ý, dễ bị phớt lờ
Còn mình hoá ra chỉ là nhân vật phụ mà cứ tưởng mình là nhân vật Tiêu Phong, chưởng giáng long thập bát chưởng
Thôi thì chậm lại, quét sân từ tốn vậy
Bớt tưởng tượng lại
Lúc cuối sân không sạch sẽ hoàn toàn nhưng ít ra nó cũng sạch sẽ và thoáng đãng hơn
Và tâm hồn mình, cơ thể mình cũng nhẹ nhõm hơn
Trên sân vẫn còn lác đác vài chiếc là dính dưới sân do nước, còn rêu xanh bám, nhưng nó điểm sắc màu cho cái sân xi măng màu xám đẹp hơn, mà đỏ của hoa, màu vàng của lá còn sót lại, màu xanh của rêu.
Hoá ra không hoàn hảo cũng có vẻ đẹp riêng của nó.
Ta không cần thật giỏi để quét sân sạch một cách sạch sẽ.
Mình không cần phải có công phu tuyệt đỉnh để quét sân sạch một cách hoàn hảo.
Bởi vì sự không hoàn hảo có vẻ đẹp của nó thật riêng!