Tụi mình hay hỏi nhau, Trung Thu hồi nhỏ có gì?

Trong ký ức của mình thì Trung Thu thường thì là những ngày mưa dầm dề, cả đám con nít cứ ngồi trong nhà ngóng ra sân, chỉ mong trời ngớt hột để được phóng ra ngoài rước đèn. Lồng đèn hồi đó thì đơn sơ lắm. Đứa khéo tay thì dán lồng đèn giấy kiếng xanh đỏ, đứa lười thì chặt đại một đốt tre khô làm đuốc, có đứa còn lụm hai cái lon sữa bò, đục mấy cái lỗ, nối lại bằng sợi dây kẽm, kéo đi nghe lóc cóc mà ánh nến bên trong cứ quay vòng vòng, sáng tạo ghê. Nhớ cả lúc có đứa lỡ tay quẹt ngọn đuốc cháy sém cái lồng đèn của một đứa con gái, làm nó khóc ré lên, chạy về méc mẹ thằng kia.

Rồi cả đám lại í ới chạy theo đoàn lân, trống đánh thùng thùng, tay chân múa may bắt chước, về tới nhà thì cả người ướt sũng mà miệng đứa nào cũng cười. Bánh Trung Thu khi đó, có khi chỉ là cục bột nướng nhân dừa, sau này sang hơn thì có bánh dẻo rồi thập cẩm, mà sao cắn một miếng nó ngon và thơm ghê luôn.

Vậy mà lớn lên, đi học, đi làm rồi sống giữa thành phố, tự dưng mình quên bẵng ngày Trung Thu. Kẹt xe ngoài đường làm mình chẳng muốn ra đường. Mạng internet làm mình tưởng cái gì ngoài kia mình cũng biết rồi. Rồi đèn đường, đèn bảng hiệu sáng choang, át luôn vầng trăng trên đầu, có khi nó tròn hay khuyết mình cũng chẳng hay. Mình không còn nhớ nổi Trung Thu có gì đặc biệt nữa.

Có khi nào, bạn cũng thấy mình y chang vậy không?

Nếu bạn cũng thỉnh thoảng ngồi hồi tưởng về một mùa trăng cũ, hay chỉ đơn giản là muốn đi tìm một chốn nào đó để thấy lòng mình đỡ chơi vơi vào Trung Thu năm này, thì Chủ Nhật này, mình rủ nhau đi một chuyến THẮP ĐÈN CHƠI TRĂNG.

Bọn mình sẽ dẫn bạn tới một chỗ, coi người ta triễn lãm mấy cái lồng đèn bằng giấy dó. Nghe nói là người nghệ nhân phải kiên nhẫn lắm, chầm chậm làm từng chút một, mới làm nên được cái những lồng đèn này. Mình sẽ thử ngắm cái thứ ánh sáng ấm áp, loang qua từng thớ giấy dó này, nó khác gì với thứ ánh sáng của ánh sáng đèn điện ngoài kia. Rồi mình sẽ thủng thẳng đi bộ, chụp lại những gì mình thấy đẹp trên đường đi, dù bằng điện thoại hay là máy ảnh.

Chiều tối thì chúng ta sẽ ngồi ở một sân thượng một quán nước ấm áp để cùng uống nước, nhâm nhi gà nướng rồi ngồi kể nhau nghe chiều giờ mình thấy gì, nghĩ gì, chụp được gì. Sau đó thì ngồi vòng tròn nhỏ nhỏ nói về mấy chuyện hồi xưa, về văn hoá Việt Nam, về chuyện đèn lồng. Có miếng bánh trung thu, chung nhau tách trà. Coi trăng lên (nếu thấy). Rước đèn. Ăn bánh Trung Thu.

Chắc trăng ở phố không giống trăng ở quê. Mà thôi, có bạn bè ngồi cạnh, cũng đủ.