Có những buổi chiều mưa, mình hay mở mấy bài nhạc cũ ra nghe. Mấy bài nhạc Hoa lời Việt hồi xửa hồi xưa mà Ưng Hoàng Phúc, Lý Hải hay hát. Mà lạ ghê, hễ nhạc vừa cất lên là mình không còn ngồi đây nữa. Mình thấy mình là thằng nhóc cấp hai, đang túm tụm với mấy đứa bạn bên cái máy cassette rè rè.

Băng hết một mặt, lại có đứa lôi ra, lật ngược lại, nhét vô máy, bấm cái "cạch". Cả đám lại ngồi nghe, đứa nào cũng im re, chỉ có tiếng nhạc cũ mèm và tiếng băng cassette kêu rè rè quyện vào tiếng mưa ngoài trời rả rích. Chẳng làm gì, chẳng nói gì, mà sao thấy lòng mình nó trọn vẹn và bình yên tới lạ.

Người ta gọi cái cảm giác đó là hoài niệm. Mà mình thấy, nó không chỉ là nhớ. Nó là một cảm giác được quay về làm con người cũ của mình, được ngồi giữa những gương mặt thân quen, được cười sảng khoái vì mấy câu đùa nhảm nhí.

Nhưng hoài niệm cũng là một cái bẫy ngọt ngào. Trí nhớ mình nó lạ lắm, nó hay chắt lọc, chỉ giữ lại mật ngọt mà bỏ đi vị đắng. Nó tự động cắt đi cái đoạn tàn tiệc phải hì hụi dọn bãi chiến trường của đứa nào đó say quắc cần câu. Nó cũng quên luôn cái cảm giác đầu óc lừ đừ mấy ngày sau trận say, mệt tới mức thề không bao giờ uống nữa. Nó chỉ giữ lại những hình ảnh đẹp nhất rồi thì thầm với mình: "Thấy không, ngày đó thiệt là vui."

Vậy là mình mắc bẫy. Mình nhìn lại cuộc sống hiện tại, thấy sao mà nhạt nhẽo. Mình quên mất ngày đó cũng có những đêm thức trắng, những trận cãi vã, những lúc thấy mình lạc lõng giữa đời. Hoài niệm không cho mình nhớ những điều đó.

Mấy năm tháng tuổi trẻ nó sâu đậm, chắc tại nó gắn với những cái "đầu tiên". Mối tình đầu. Nụ hôn đầu. Và cả lần đầu tiên nếm mùi thất tình, biết cái vị của chia ly nó đắng ngắt ra sao.

Rồi mình hiểu ra. Vấn đề không phải là quay về (vì có muốn cũng đâu có được). Vấn đề là hiểu tại sao những khoảnh khắc đó lại quý giá với mình đến vậy.

Với mình, đó là sự kết nối.

Là những lúc ngồi bên nhau không cần nói một lời mà vẫn thấy đủ đầy.


Ngày ấy, một cuốn băng cassette là cả một gia tài. Mình phải nghe đi nghe lại, tua đi tua lại đến mòn cả băng, thuộc từng lời bài. Bây giờ, âm nhạc ở khắp nơi. Chỉ cần một cú chạm là có cả thế giới. Nhưng đôi khi mình lại thấy mình ít “nghe” hơn. Âm nhạc chỉ là một lớp nền cho cuộc sống vội vã.

Mình nhớ cái cảm giác được chia sẻ một bài hát hay cho đứa bạn thân, cái cách nó cũng gật gù và mắt sáng lên. Và mình nghĩ, biết đâu có những người ngoài kia cũng đang giữ một góc Ký Ức cho riêng mình, cũng đang có một giai điệu cũ muốn được kể, muốn được ai đó cùng nghe.

Thế là ý tưởng về một Vòng Tròn nhỏ bé này được hình thành.

Mời bạn đến với vòng tròn sáng thứ 7 tuần này với tụi mình.

Thời gian: 9h-12h ngày 20/09 này ở một quán cafe nào đó ở quận 3, TP.HCM

Tụi mình sẽ ngồi vòng tròn và cùng nhau nghe lại những bài nhạc Hoa, nhạc Hoa lời Việt cũ thập niên 80-90-2000.

Rồi chia sẻ cho nhau nghe những ký ức và cảm xúc của bản thân khi nghe lại những bài hát cũ này. Hoặc chỉ đơn giản là cùng nhau lắng nghe những bài hát với nhau thôi.

Vòng tròn chỉ 10 người thôi cho thật sự gần gũi và ấm cúng.

Mời bạn đến chơi.

Mong được ngồi cùng bạn.