Thử nghiệm tuần này đến từ Barbara Sher. Sau hơn 50 năm chạy workshop, bà rút ra một kết luận ngược với điều mình hay nghe: thứ giết chết giấc mơ không phải là thái độ, mà là sự cô độc. Cơ chế thì đơn giản. Một chướng ngại giữ trong đầu một mình thì cứ kẹt ở đó. Cũng chướng ngại đó nói ra cho một người khác nghe, lập tức bộ não của họ bắt đầu lục tìm — họ lục trí nhớ xem có mối quen, có ý tưởng, có nguồn lực nào mà mình chưa từng biết.
Công thức là: điều ước cộng chướng ngại, cả hai đều bắt buộc. Một điều ước nói ra một mình chỉ nhận lại một cái gật đầu lịch sự. Một điều ước kèm chướng ngại thì trở thành một bài toán có thể giải. Câu hỏi mình muốn thử: chuyện gì xảy ra khi mỗi ngày, suốt bảy ngày, mình nói ra một điều ước thật cùng một chướng ngại cụ thể cho một người khác nghe — lý tưởng nhất là người lạ, người chưa có sẵn niềm tin nào về chuyện mình làm được hay không?
Giả thuyết của mình có ba phần. Một, sẽ có ít nhất một nguồn lực, một mối nối, một ý tưởng bất ngờ nổi lên từ bên ngoài cái đầu mình. Hai, sự lo lắng quanh chướng ngại đó giảm sau khi mình gọi tên nó. Ba, ôm chướng ngại một mình nặng hơn hẳn so với khi chia sẻ nó.
Mình phải nói thật: tuần này mình mới thiết kế xong, chưa thật sự chạy. Cái khó của thử nghiệm này không nằm ở giao thức — nó rõ ràng — mà nằm ở chính cái việc mở miệng nói điều mình muốn và điều đang cản, nói cho người lạ nghe. Với một người hay tự lo liệu một mình như mình, đó mới là phần khó. Mình để đây như một lời hứa với chính mình, chưa phải một bản tổng kết. Khi nào chạy xong bảy ngày, mình sẽ quay lại ghi điều thật sự xảy ra.