Tuần này mình đặt tên là "No Plan, All Heart" — không kế hoạch, làm bằng tim. Câu hỏi mình muốn thử: chuyện gì xảy ra khi mình xuất hiện mà không có kịch bản? "Không kịch bản" với mình nghĩa là ngừng chạy cái giám sát ngầm trong đầu — cái giọng cứ hỏi mình nên nói gì để được thích — và nói từ chỗ nằm bên dưới nó.
Khung mình dựng cho tuần này khá rõ: mỗi ngày một lời từ chối nhỏ và một lời khẳng định nhỏ. Từ chối kiểu "không, cảm ơn" hay "tuần này mình không làm được", nói ra mà không phải giải thích dài dòng. Khẳng định thì dùng cấu trúc ba phần — khi bạn làm điều này, mình cảm thấy thế kia, vì lý do nọ. Trước và sau mỗi lần, để ý cơ thể: mức báo động trong người tăng hay giảm. Giả thuyết là sau bảy ngày, ngưỡng chịu được sự từ chối sẽ tăng — cơ thể bớt réo chuông, và cái viễn cảnh thảm họa mình tưởng tượng thường không xảy ra.
Mình phải thành thật là tuần này mình ghi lại ít. Cái khung đã sẵn sàng, nhưng phần sống thật bên trong nó thì mình mới chạm tới chứ chưa đi hết. Có vài lần mình nói "không" được mà không kèm lý do, và đúng là cái cảm giác sợ — sợ người ta giận, sợ mình bị xem là khó chịu — phần lớn không thành sự thật. Nhưng mình chưa làm đủ đều để gọi đây là một tuần trọn vẹn.
Điều mình giữ lại: cái câu mình tự nhắc khi trong người réo chuông — mình không cần thích xung đột, mình chỉ cần ghét cái xung đột bị trì hoãn hơn. Và một nhận ra nhỏ: mỗi lần nói "không" mà không giải thích là một mẩu bằng chứng cho cơ thể thấy rằng nói không thật ra vẫn an toàn. Tuần này mình mới gom được vài mẩu. Còn nhiều mẩu nữa để gom.