“…
Dark and dusty, painted on the sky
Misty taste of moonshine, teardrop in my eye
Country roads, take me home
To the place I belong
West Virginia, mountain mama
Take me home, country roads
…”
Giai điệu bài hát này luôn vang lên trong đầu mình mỗi khi lái xe máy đi xa. Và mình lại nhớ về một buổi sáng ở Sài Gòn vào cuối tháng 3 năm 2013, tỉnh dậy lúc 6 giờ sáng và đột nhiên muốn chạy xe đi đâu đó thật xa khỏi Sài Gòn này.
Gọi điện ngay cho thằng bạn thân, “Ê, chạy xe máy ra Đà Nẵng không?”
Nó im lặng tầm 5 giây rồi trả lời, “Đi!”
“Dọn đồ đi, khoảng 7 giờ tao qua đón.”
“OK!”
Thế là vài tiếng sau, 2 thằng bạn lóc cóc chở nhau băng qua cung đường biển miền Trung trên chiếc xe Sirius, làm một chuyến du hành đầu tiên từ Sài Gòn ra Đà Nẵng.
Không dự tính. Không kinh nghiệm. Không có nhiều tiền.
Chưa từng đi xa quá Phan Thiết về phía Bắc.
Và vì không có nhiều tiền nên vừa đi vừa nghĩ xem có người quen nào dọc đường để xin ngủ ké một hôm và ăn một bữa ăn tối. (Nghĩ lại cũng hơi nhục chút mà thôi kệ)
Một chuyến đi bốc đồng, nhưng nó cho mình ký ức sâu đậm về những con đường ở Việt Nam.
Cho mình biết là có những con đường miền quê dẫn mình tới những khung cảnh biển cả bao la, rừng núi cao vút đẹp làm sao.
Cho mình thấy đất nước Việt Nam mình đẹp và hùng vĩ đến nhường nào.
—
Có lẽ tâm trí những ai đó giống mình như được lập trình để níu giữ những ký ức. Và những ký ức tuổi niên thiếu và những năm tháng đôi mười lại sâu đậm hơn cả.
Vì chúng gắn liền với những cái đầu tiên.
Chuyến phiêu lưu đầu tiên. Mối tình đầu tiên. Món quà đầu tiên. Công việc đầu tiên. Đồng lương đầu tiên.
Và lần chia tay đầu tiên, lần đầu tiên nếm mùi vị của cảm giác thất tình.
Hương vị đầu tiên của sự mất mát, chia ly.
Lần đầu tiên thất nghiệp, nếm cái cảm giác bơ vơ, lạc lõng ở Sài Gòn này.
Một mùi hương quen thuộc thoáng qua, hay một vài nốt nhạc đầu của bài hát “Country road, take me home” vang lên, là đủ để kéo mình về cái cung đường biển miền Trung đó.
Ở nơi đó có hai thằng bạn, chưa có gì trong tay ngoại trừ tuổi trẻ và khao khát khám phá đất nước mình, đang cố gắng giữ chặt tay lái để xe đi thẳng, thay vì bị gió biển Cà Ná thổi bay sang phía bên kia đường.
Những khoảnh khắc ấy quý giá với mình biết bao. Vì nó là lời nhắc vào những lúc thấy mình không có gì thì mình vẫn có những điều từng khiến mình hạnh phúc.
Nó là lời nhắc nhở mình đã đi được bao xa?
Mình đã lớn lên thế nào?
Đã thay đổi ra sao?
Đã học thêm những điều gì?
——
Mời bạn đến với vòng tròn kể chuyện cuối tuần này với chủ đề là nhạc Âu Mỹ và câu chuyện về những lần đầu tiên.
Chúng ta sẽ ngồi một vòng tròn và chia sẻ cho nhau nghe những bản nhạc tiếng Anh yêu thích và những ký ức lần đầu tiên của mình gắn với bài hát đó.
Hoặc chỉ đơn giản là muốn chia sẻ một bản nhạc cũ và muốn mọi người cùng nghe lại với mình.
Mình nghĩ rằng nghe nhạc thì luôn có thể nghe một mình nhưng nếu nghe cùng nhau thì có một điều gì đó đặc biệt hơn. Dễ dàng kết nối với nhau hơn khi ta cùng ngồi chung một không gian và lắng nghe cùng một giai điệu và có cùng một cảm xúc.
Mời bạn đến chơi.
Mong được ngồi cùng bạn.